KHÁNH VÂN, THỜI GIAN CHIỀU THẲNG ĐỨNG (nhvhung)

Tôi vẫn nợ chính mình một bài viết về Khánh Vân. Kỷ niệm đầy ắp, mà thời gian eo hẹp. Hôm qua, về Khánh Vân, tôi đứng lặng ngắm góc phòng ngày xưa kê cái chõng tre mà tôi đã nằm. Phía trên đầu chõng, mấy lỗ đinh ngày xưa tôi đóng để treo giá sách cũng bằng tre vẫn còn nguyên đó, không thể tin được, sau 39 năm. Thời gian như người tình tri kỷ vẫn đợi tôi ở đây, nó dường như dừng lại. Phải chăng thời gian Khánh Vân trôi theo chiều thẳng đứng?

Anh Đanh Mạnh Hùng đang giục tôi treo các bức ảnh lên. Thôi, đành kể một câu chuyện đơn sơ bằng ảnh về Khánh Vân, một lát cắt thời gian tuổi thơ tôi.

Xin xem ảnh ở đây:

https://picasaweb.google.com/nhvhung/VeKhanhVan1862011

Mình có cái máy ảnh “xịn” cũng có cái thiệt. Những bức ảnh do mình chụp thì… không có mình trong đó. Những bức mình nhờ ông tài xế hay một anh trai làng bấm máy thì bố cục không chuẩn, đôi khi còn … không có ảnh (vì máy chưa được bấm). Thôi đành lòng vậy, cầm lòng vậy.

                                                                           Nguyễn Hữu Việt Hưng

TRỞ LẠI KÝ ỨC (thangdq)

Xin cám ơn các bạn về những bài viết và những tấm ảnh. Thật tình mình không nghĩ rằng Khánh Vân (và cụ thể hơn là nhà chủ ngày xưa mình ở trọ) bây giờ không khác xưa là mấy, và thậm chí N.H.V. Hưng vẫn cón nhận ra những lỗ đóng đinh treo giá sách của 39 năm trước "thời gian chiều thẳng đứng". Nhưng thế lại hoá hay. Cái tên làng đã rất đẹp, rồi đến cánh đồng lúa vẫn nguyên vẹn.  Lại có thêm ước muốn dựng một trang trại ở đây và tìm một em ở đó làm quản gia(?) Điều ước sao... giản dị thế.

Bài viết của Đỗ Quang Vinh tràn đầy cảm xúc, mỗi dòng mỗi ý cho mình như sống lại những năm tháng ở nơi đây, và bây giờ vẫn vương vấn nỗi niềm riêng, mình tin rằng lớp mình cũng vậy "Nó như đã là thân thương, đã là một phần của hồn tuổi trẻ, mà mãi mãi chúng ta không muốn mất"...

Bèo dạt mây trôi, chốn xa xôi
Em ơi, anh vẫn đợi bèo dạt
Mây trôi chim ca, tang tính tình
Cá lội
Ngậm một tin trông...
Hai tin đợi, ba bốn... tin chờ
Sao chẳng thấy đâu

Một mảnh trăng treo, suốt đêm thâu
Em ơi, trăng đã ngả ngang đầu
Thương nhớ ...ai, sương rơi
Đêm sắp tàn trăng tàn
Cành tre đưa trước ngõ
Là gió la đà anh vẫn mong chờ
Sao chẳng thấy đâu
Ngày ngày, ra trông, chốn xa xăm
Em ơi anh vẫn đợi mỏi mòn
Ra... trông, sao xa, tang tính tình
Cá vờn
Người đi xa có nhớ, là nhớ ai ngồi
Trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu.


Mỏi mòn đêm đâu suốt năm canh
Em ơi, anh vẫn đợi mỏi mòn
Thương nhớ ai, chim ơi cho nhắn một đôi lời,
Người đi xa có nhớ, là nhớ ai ngồi trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu.
Người đi xa có nhớ, là nhớ ai ngồi trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu. 

http://www.youtube.com/watch?v=bHucAgOrN0M

D.Q.Thắng