NGÀY XUÂN BÀN VỀ HẠNH PHÚC (lukha)

Mỗi khi gặp lại bạn bè hay người quen sau nhiều tháng năm xa cách người ta thường hỏi dạo này đằng ấy có khỏe không? Làm ăn ra sao? Chứ không mấy ai hỏi rằng bạn sống có hạnh phúc không, bởi nghe nó có vẻ hàn lâm chứ không được bình dân, gần gũi cho lắm.

Bạn sống có hạnh phúc không là câu hỏi nếu có thì chỉ dành cho các loại VIP, chỉ dành cho các cuộc phỏng vấn hoặc cho lời thoại trong những bộ phim, những vở kịch … , quyết không thể dành cho số đông và giới bình dân trong xã hội và là một câu hỏi rất khó trả lời. Nếu là bạn bè lâu ngày mới gặp lại thường được hỏi là dạo này sức khỏe ra sao, cuộc sống thế nào? Câu trả lời thường là cũng tạm ổn hoặc dạo này “tình hình cuba hơi căng thẳng”, thế là người nghe biết được bạn mình sống được hoặc có đôi chút gì đó không được trơn tru cho lắm.  “Tình hình cuba hơi căng thẳng” cũng có khi chỉ là câu nói đùa. Nếu được hỏi dạo này cuộc sống ra sao thì trả lời được, còn nếu hỏi cuộc sống của bạn có hạnh phúc không thì quả là rất khó trả lời, là vì người ta không biết thế nào là cuộc sống hạnh phúc cả.

Vậy hạnh phúc là gì?  Bạn đã bao giờ tự hỏi “hạnh phúc là gì” và cuộc sống của chính bản thân mình có được hạnh phúc hay không? Và liệu nhân loại đã thống nhất với định nghĩa “hạnh phúc là gì” hay không? Chữ “hạnh phúc” có ý nghĩa khác nhau đối với từng người như niềm vui, sức khỏe, sự hài lòng với cuộc sống, có nhiều tiền, có tình yêu mỹ mãn, có địa vị xã hội hoặc nghề nghiệp phù hợp v. v… Tất cả những yếu tố đó là cơ sở vững chắc để tạo ra hạnh phúc nhưng tự thân những yếu tố ấy không thể tạo ra hạnh phúc. Cho dù tất cả chúng ta ít hay nhiều đều có ý thức tự đi kiếm tìm hạnh phúc nhưng cũng không dễ chút nào để trả lời hoặc định nghĩa “Hạnh phúc là gì”. Hạnh phúc là một cái gì rất riêng, một cảm giác mà bản thân mỗi người chỉ cảm nhận được từ bên trong chứ không hề liên quan đến thế giới xung quanh.
 
Theo nhiều nghiên cứu thì hạnh phúc là cảm thấy dễ chịu và thoải mái một cách rất chủ quan. Hạnh phúc là một phạm trù không thể đo được bằng các yếu tố khách quan.
 
Mặc dù hạnh phúc là một khái niệm rất trừu tượng và mông lung, nhưng theo các công trình nghiên cứu người ta đã định nghĩa hạnh phúc một cách đơn giản như sau: 
Hạnh phúc chính là sự hài lòng với cuộc sống của mình và khi nào người ta cảm thấy có những điều hài lòng nhiều hơn là những điều ít hài lòng thì đó chính là lúc người ta hạnh phúc.
 
Với định nghĩa này thì giờ đây vấn đề đã trở nên rất đơn giản để bạn tự hỏi rằng mình thật sự có hạnh phúc hay không. Kết quả logic của định nghĩa này là ở chỗ chỉ cần tìm thấy cuộc sống của bạn dễ chịu và thoải mái là dấu hiệu của hạnh phúc rồi, không cần gì nhiều và phức tạp hơn nữa cả.
Qua nhiều công trình nghiên cứu người ta
đã rút ra một số kết luận như sau:
 
1.     Nhìn chung trên phạm vi toàn thế giới phần lớn loài người cảm thấy hạnh phúc.
Cho dù Đức Phật Thích Ca cho rằng “Đời là bể khổ”, thế mà trong cái bể khổ chen chúc 7 tỷ người ấy đa số loài người lại cảm thấy hạnh phúc mới lạ chứ.
 
2.     Sự ảnh hưởng của các nền văn hóa khác nhau có liên quan rất lớn đến quan niệm hạnh phúc.
 
3.     Những người đẹp không cảm thấy hạnh phúc hơn những người bình thường.
(Ví dụ:  Kate Winslet hoặc Brad Pitt không cảm thấy hạnh phúc hơn những anh chị em K16 Toán Cơ dù họ đẹp hơn chúng ta).
 
4.     Càng lớn tuổi người ta càng cảm thấy hạnh phúc hơn.
Điều này có vẻ rất khó tin nhưng đó lại là sự thật. Những kết quả nghiên cứu đã chỉ ra rằng những người hạnh phúc nhất trong cuộc đời là khi người ta ở tầm từ 65 đến 70 tuổi cho dù cả loài người đang có hội chứng sợ già và sợ tuổi già.
 
5.     Đàn ông và đàn bà cảm thấy hạnh phúc như nhau
 
6.     Những người có tinh thần minh mẫn là những người hạnh phúc và ngược lại.
 
7.     Địa vị xã hội không quyết định hạnh phúc của con người. Một ông vua giàu sang và quyền uy tuyệt đỉnh chưa chắc đã cảm thấy hạnh phúc hơn một gã nông dân tay lấm chân bùn nếu gã nông dân ấy hài lòng với cuộc sống của mình còn ông vua thì không.
 
8.     Nhìn từ bên ngoài đôi khi người ta cảm nhận rằng một gia đình nào đó đang có cuộc sống hạnh phúc thì không lấy gì đảm bảo nhận xét ấy là đáng tin cậy. Bởi, không hiếm trường hợp người ta cảm thấy dường như cặp vợ chồng nọ đang sống rất hạnh phúc bên nhau nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó, đùng một cái, người ta bất ngờ hay tin cặp vợ chồng đó vừa mới ra tòa li dị.
 
Tuy nói dzậy nhưng không phải lúc nào cũng dzậy, đó là trường hợp cụ thể của cặp vợ chồng Thuận Mến của Lớp K16 Toán Cơ mà tớ tin rằng đó là một cặp đôi rất hạnh phúc. Có “mến” thì mới “thuận” và ngược lại. Người Việt Nam ta rất đề cao chữ cần và chữ nhẫn: Nhất cần thiên hạ vô nan sự. Bách nhẫn đường trung hữu thái hòa”. (Nếu cần cù chăm chỉ, thiên hạ không có việc gì khó <mà không làm được>.Trăm điều nhịn, gia đình mãi mãi ấm êm). Chữ cần thì cặp vợ chồng Thuận Mến có thừa, còn chữ nhẫn thì có lẽ ít khi phải xài đến là vì họ lúc nào cũng thuận và mến rồi.
 
Những điều giúp ta cảm thấy hạnh phúc hơn:
 
     *   Thường xuyên luyện tập thể dục, thể thao, tốt nhất là trong nhóm bạn bè, người thân.
 
     *    Tích cực tham gia vào các hội đoàn, câu lạc bộ ví dụ như câu lạc bộ yoga, câu lạc bộ cầu lông, hội thơ, hội sinh vật cảnh; tham gia vào các diễn đàn lành mạnh trên internet (ví dụ như diễn đàn K16toanco.info) v.v…
 
*    Có mối quan hệ tốt với mọi người trong gia đình, bạn bè.
 
*    Có tình yêu hài hòa và bền vững.
 
*   Tự tin với cuộc sống và hạnh phúc đang có trong tay, không đùa cợt với số phận.
 
*    Lạc quan, tin tưởng vào tương lai.
 
*    Hài lòng với công việc và nghề nghiệp mình đang làm.
 
*    Lòng biết ơn đối với sức khỏe, bạn bè, gia đình, hội, đoàn, cơ quan, trường học, công ty v. v… nơi mình công tác.
 
*    Luôn tìm tòi học hỏi cái mới.
 
*    Biết tự chấp nhận bản thân, tự tin vào chính mình.
 
*    Biết tự quyết và hành động ngay những điều mình cho là quan trọng và đúng.
 
*    Biết hưởng thụ.
 
*   Giúp đỡ người khác và tìm cách đem đến cho họ những niềm vui và những điều tốt đẹp nếu có thể.
Giáo sư, triết gia  R. W. Emerson nói:  Hạnh phúc là nước hoa mà hễ ta đổ cho người khác thì thế nào cũng có được vài giọt cho chính mình”.
 
*    Những yếu tố cá nhân như tính hòa đồng và cởi mở với mọi người và tính suy nghĩ tích cực.
 
Nhà văn Dale Carnegie, tác giả cuốn “How to Stop Worrying and Start Living” (“Quẳng gánh lo đi và vui sống” - Nguyễn Hiến Lê Dịch) đã từng viết: “Hạnh phúc không phụ thuộc bạn là ai hoặc bạn đang sở hữu những gì mà nó chỉ phụ thuộc những gì bạn đang suy nghĩ mà thôi”.
 
Hạnh phúc là gì? là câu hỏi mà cả nhân loại đã đang và sẽ đi tìm câu trả lời mà vẫn chưa đến hồi kết. Chắc chắn rằng vấn đề này sẽ vẫn còn được phân tích và luận bàn mãi mãi.
 
Nhân dịp năm mới Nhâm Thìn 2012 tớ xin chúc tất cả các bạn K16 Toán Cơ và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc và mọi sự tốt lành! Chúc mọi người ăn Tết vui vẻ với đầy đủ thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ, bánh chưng xanh, rượu mạnh và rượu vang ngon cùng với thức nhấm ngon.
 
                                                                                                         Lữ Khá
 
                          Bài đọc thêm    (Hanhphuc.doc                                                                              
 
Ghi chú: Bài viết có tham khảo một số tài liệu trên Internet.

             Đọc lời cầu chúc của Thắng mình thấy bạn thật khôn khéo. Sự khôn khéo thường làm cho những người tiếp xúc thấy thật dễ chịu. Khôn khéo chẳng hại ai, làm mọi người vui lòng đó là điều hay, có tác dụng kết dính cộng đồng, điều này ngược hẳn với khôn lỏi mà bạn Đức đề cập tới, vì khôn lỏi mang tính ích kỷ, làm mọi người không thể kết hợp để làm ăn và làm rời rạc hóa cộng đồng đúng không Đức?

              Đầu năm mới, anh Khá đề cập đến tài được nhiều người quan tâm bình luận. “Hạnh phúc” là 1 phạm trù mênh mông, mỗi người, mỗi lúc có những suy nghĩ và cảm nhận khác nhau nhưng có điểm chung là ai cũng mong muốn có được. Mình chưa được gặp các cặp đôi khác của K16 nhưng qua 3 cặp được gặp trong lần kỷ niệm 40 năm ngày vào ĐH mình thấy họ đều lấp lánh hạnh phúc đó là vợ chồng anh Khá, chị Thái, vợ chồng anh Thuận và Mến, vợ chồng Hòa và anh Klaus. Mình mong và tin rằng mọi cặp khác trong lớp cũng vậy. Nhân ngày đầu xuân chúc mọi nhà, mọi anh chị em trong đại gia đình K16 đều mạnh khỏe, hạnh phúc. Các bạn ở Hà nội sung sướng vì muốn gặp là chỉ nửa tiếng sau hội tụ được ngay, bọn mình ở xa chịu thiệt thòi không gặp trực tiếp được nhưng qua trang web K16 biết cuộc gặp gỡ cũng được an ủi phần nào rồi . Chào mọi người nhé, chúc mọi người có cuộc gặp mặt đầu xuân vui vẻ.    

 

 GỬI ĐỨC,

Việc tranh luận về 3 đặc tính của người Việt nam mà Đức đã nhận xét, theo mình cũng chẳng đi đến kết quả gì. Vì mỗi con người đều có thể nhìn sự việc dưới những góc độ khác nhau, suy nghĩ khác nhau. Người này có thể cho là đúng, người khác lại có thể cho là sai. 

Mình cũng không muốn tiếp tục tranh luận chủ đề này ở website của lớp nữa. Mong có một dịp nào đó chúng ta có thể gặp nhau và nói chuyện, tranh luận trực tiếp thì hay hơn.

Cảm ơn Đức.


Xin comment vào cùng bài: Chính mình cũng nghĩ như Hương nên đã không tranh luận nữa (dkquoc)

 

GỬI HƯƠNG

Thú thật với Hương mình cũng hơi hối hận vì đã vô tình đề cập đến chuyện này trên diễn đàn. Khi mẹ mình bị ung thư, cả nhà mình đã dấu kín không cho cụ biết cho đến khi cụ mất. Có một số sự thật quá đau lòng mà ta chỉ nên để trong lòng mà không nên nói ra miệng. Mình tán thành với Hương là có rất nhiều điều thú vị hơn để trao đổi.

 

 CHÀO BẠN ĐỨC 

Đức ơi,  bạn có khỏe không? Tết này bạn về ăn tết ở Viet nam vui không? Hôm nay tôi  vừa thấy BLL định tổ chức buổi họp mặt đầu xuân để gặp  Đức, Yên và Chi Liên, nhưng tôi lại không có nhà để được gặp các bạn. Tiếc quá! Đức còn ở Việt nam lâu không? Khi nào thì Đức quay lại Angola để dạy?

Mấy hôm nay tôi vào website của lớp đọc bao nhiêu bài của Đức. Và hôm nay lại  thấy Đức nhận xét 3 tính cách đặc trưng của người Việt nam.Thực lòng mà nói, bản thân mình thấy người Việt "bị oan", không chính xác vì sự đánh giá của Đức chỉ dựa vào nhóm người Việt mà Đức đã gặp, mà chủ yếu ở Angola.

Mình cũng nghĩ như Quốc nói là " Đức không gặp may"- Thật là như vậy Đức ạ. Bản thân mình, gia đình mình trong cuộc sống cũng có lúc gặp phải người không tốt, nhưng cũng gặp được nhiều người tốt. Họ tận tình giúp đỡ, hy sinh, không quản ngại, chỉ mong làm được  cái gì tốt cho mình.Nhiều lúc mình nghĩ lại thì thấy rằng: Mấy người xấu họ có cố tình làm hại mình, mình cũng có thiệt hại đấy.-Nhưng không ăn thua gì. Nhưng mình lại được nhiều người tốt giúp mình hơn. Và cuối cùng tổng cộng lại số người tốt, bạn tốt vẫn nhiều hơn. Và đấy đều là người Việt cả. Vì thế mình không nghĩ bản chất người Việt mình là "độc ác".  

Các cụ ngày xưa vẫn thường nói" Ác giả, ác báo", cho nên những người độc ác hay làm hại người khác thì đời họ cũng không thể khá lên được. Vì thế chúng ta sống tử tế, đàng hoàng, chúng ta không bao giờ sợ những kẻ xấu.

Đọc bài " Hạnh phúc luôn ở quanh ta" của Đức mình thấy rất vui. Rồi định nghĩa: Hạnh phúc là gồm 3 yếu tố: cơ thể khỏe mạnh, tự do đầu óc, trái tim trong sạch mà Đức đưa ra mình thấy rất hay.

Nhân ngày đầu xuân, năm mới Nhâm Thìn, mình chúc bạn cùng gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc, và an khang thinh vượng.

 

CHÀO BẠN HƯƠNG VÀ QUỐC

Cám ơn bạn và Quốc đã thông cảm và an ủi vì nghĩ tôi không may gặp người xấu nên "nhìn đời qua cặp kính râm". Tôi đã gặp cả người tốt lẫn người xấu. Suy nghĩ của tôi mặc dù xuất phát điểm từ kinh nghiệm cá nhân nhưng tôi không hề lấy đó làm dẫn chứng. Bạn nên nhớ là tôi lấy dẫn chứng trong lịch sử dân tộc. Bạn có công nhận các hiện tượng lịch sử mà tôi nêu ra không ? Bạn giải thích sao về 4 triệu người chết trong cuộc nội chiến chỉ vì ý thức hệ ? Bạn lí giải tại sao hàng triệu người di tản sau khi đất nước thống nhất ? Đơn giản hơn nữa, sống trong cơ quan với lương không đủ sống bạn có dám nói với ai về kế hoạch và dự định cá nhân của mình không, hay bạn dấu kín vì sợ người ta phá ?...

Tất cả những điều mới mẻ ban đầu đều có vẻ nghịch nhĩ nhưng xin các bạn  đừng suy nghĩ theo lối mòn. Một cơ thể bệnh tật cần được chỉ chính xác nó mắc bệnh gì mới có hi vọng chữa trị.

30 năm sau đại chiến thế giới II đã đủ thời gian để biến nước Nhật, nước Đức từ đống tro tàn trở nên những cường quốc. Từ khi giải phóng Miền nam năm 1975 đến nay, 37 năm trôi qua, chúng ta đứng ở đâu trên bản xếp hạng trên thế giới ?

Do đó văn chương tế lễ theo kiểu "đất nước ta rừng vàng biển bạc, dân tộc ta cần cù thông minh, giàu lòng yêu nước, nhân ái ..." nghĩa là mọi thứ đều ổn cả nên xem lại.

 

CHỊ ĐINH THỊ HƯƠNG LIÊN  

Chị Liên có fullname là : Đinh Thị Hương Liên, học sau chị Quỳnh Anh 1 khóa.

Chồng chị là anh Mai Đình Ngạc (cùng lớp với thầy Đặng Hữu Đạo, cùng khóa chị Quỳnh Anh) giảng dạy toán ở Đại học Lâm nghiệp trước khi đi Ăng-gô-la.

Chị Liên với chị Quỳnh Anh vui vẻ, thông cảm và có nhiều lời khuyên bổ ích với đám SV trẻ của lớp K16 chúng ta.

Mình thì sau ngày ra công tác còn được gặp chị Liên anh Ngạc, vì em trai anh Ngạc là Mai Đình Nội cùng học cấp 3 Xuân Đỉnh, cùng học K13 khoa Toán, cùng đi bộ đội tháng 1/1972 (anh Nội về học K17, ra trường dạy bọn đào mỏ với Hùng vọt, Duy Sơn và hay hát hò với Lương Sơn). 

Cô Mến vừa tám chuyện gần nửa tiếng với bà chị Liên và thông báo số di động chị Quỳnh Anh để 2 chị thông điện nối mạch.

Xuân này vui quá. Cô Mến lại hát "lá là la".

(TB: Trong bài CHỊ TÔN NỮ QUỲNH ANH – CÁN BỘ ĐI HỌC hồi tháng 8/2011 có đoạn viết về chị Liên:  

Lại nói thêm về chị Liên, ngày xưa hay cặp với chị Quỳnh Anh. Chị Đinh Thị Hương Liên có chồng là anh Mai Đình Ngạc (cùng khóa với thầy Đặng Hữu Đạo), giảng dạy toán ở Đại học Lâm Nghiệp. Chị Liên (tốt nghiệp sau anh Ngạc, Đạo 1 khóa) từ Trường bổ túc Cán bộ Bộ Nội thương về lớp K16 chúng ta, sau khi tốt nghiệp, chị về Đại học Thương Mại giảng dạy. Sau đó chị Liên về trường PTHT Phan Đình Phùng dạy cấp 3. Khi có phong trào đi chuyên gia Châu Phi, cả hai anh chị Liên đi dạy ở Ăng gô la năm 1987.  Hết hạn giảng dạy, hai vợ chồng chị Liên ở lại Ăng gô la lập công ty buôn bán, thỉnh thoảng có về Việt Nam thăm gia đình.)

 

HẠNH PHÚC TẾT CÓ “CÔ” KIỀU Ở HÀNG ĐÀO  

Mỗi năm về Hà Lội
Lại thấy lộn xồn thêm
Còn đâu ngày xưa vắng
Anh gặp em… ăn kem
Bên Bờ Hồ thơ mộng
Làm anh ... cũng phát thèm

.......…                    (trích thơ du học sinh VN ở Anh quốc trên mạng)

Rất vui được gặp Đức Kiều trên diễn đàn của K16toanco. Nếu có cuộc gặp mặt đầu Xuân Nhâm Thìn cùng với Đức thì hạnh phúc nào bằng. Bạn Quốc xem điện vào Vũng Tầu nhờ thầy Dương Thắng xem ngày nào đèm đẹp gần Tết Nguyên Tiêu meo ra để anh em gặp gỡ "thầy đồ" Đức: muốn sang thì bắc cầu kiều / muốn con hay chữ thì yêu đất ằng (Ăng gô la).

                                             (Gặp gỡ đầu năm 2011  - Photo: QuocDK)

Ngày Xuân bàn về “Hạnh Phúc” thật là hay. Dịp này người ta thường tổng kết 1 năm qua đã làm được những gì, tốt xấu ra sao, thành tích ra sao , thành công thế nào và trăn trở “năm rồi mình có hạnh phúc không ? mình hạnh phúc thế nào, sờ nắn nó ra sao ?”. Bài “Ông công ông Táo và thành công thành tích” đã nêu ra 1 vài tiêu chuẩn của hạnh phúc đời người: “…Sang 70 tuổi thành công là … vẫn đi được xe đạp...” qua khái niệm “thành công”.

Anh Lữ Khá đã gửi thông điệp đầu Xuân rất hay về “HẠNH PHÚC” (trong bài anh có động viên vợ chồng tôi để chúng tôi phấn đấu đạt HP). Anh Liên Nga thì khuyên “đừng tìm hạnh phúc trong sự thành đạt”. Anh Đan Hùng thì mong trở về thời Nghiêu Thuấn. Bạn Đức thì tóm tắt “3 điều để hạnh phúc: 1-Cơ thể mạnh khỏe. /  2-Tinh thần tự do. 3-Trái tim trong sạch "…

Tết năm ngoái thầy Dương Thắng có gửi gắm trên diễn đàn K16toanco.info: “Sống khỏe chết nhanh / Ít của để dành / Nhiều em thương nhớ” và bạn Vinh có bài thơ mà chúng tôi xin trích 2 khổ:

Ôi Giáp Ngọ, tuổi vàng trong cát
Thế nên chi hạnh phúc mãi kiếm tìm
Lúc vụt sáng lúc vùi dài vào biển bạc
Vinh nhục đong đưa theo phận nổi chìm

                   …….....

Hoài niệm bốn mươi năm - một thời tuổi trẻ
Để được khóc được vui mỗi lúc nhớ về
Cùng nhặt cánh bằng lăng chất đầy file kỷ niệm
Giảng đường ấy
                bây giờ 
                             Và những đam mê

                                                                      (Hà Nội, mùng 4 tết Xuân Tân Mão)

Vợ chồng tôi tìm và hưởng hạnh phúc trong từng niềm vui nho nhỏ, trong từng lát cắt cụ thể mà mình được hưởng trong “cuộc đời bể khổ này”: vui mừng được gặp "bạn vong niên của Tam Đa" là Tam Sơn (Trịnh, Vũ và Lương)  ở Tây Hồ cùng các anh em K16 ngày cận Tết, vui sướng đọc bài bàn về “Hạnh phúc” của anh Khá và lời bàn của các anh các bạn, vui vẻ ngấu nghiến bài về “Tửu” của bạn Quốc (nếu thêm bài về “sắc” thì ngất ngây con gà tây hơn nữa, lãng tử "sắc gái số 1" - theo lời anh Khá phong tặng, Quang Vinh nhỉ )…

Cảm ơn trời đất vào Xuân.

Cảm ơn Lớp K16 Toán Cơ và trang Web http://k16toanco.info đã mang đến cho vợ chồng tôi nhiều niềm vui và hạnh phúc.

(TB: Đức cho biết thông tin về chị Liên (cán bộ học K16 - vợ anh Ngạc) cũng đang ở Ăng gô la để Mến & Oanh buôn chuyện điện thoại đường dài với chị Quỳnh Anh trong Sài Gòn về chị Liên nhé). 

 

CẦU TRỜI (thangdq)

Mình thấy khái niệm của Bác Lữ Khá về Hạnh Phúc cũng hay hay. Xem ra vợ chồng anh Thuận-Mến đã định nghĩa và tìm được con đường đi tới đó "Vợ chồng tôi tìm và hưởng hạnh phúc trong từng niềm vui nho nhỏ, trong từng lát cắt cụ thể mà mình được hưởng trong “cuộc đời bể khổ này”..."

Riêng mình, ngày đầu Xuân được CẦU TRỜI:

" Xin trời... phù hộ những người thân cùng bạn hữu của con mãi mãi được khỏe mạnh và hạnh phúc."

Trời nói: "Chỉ cho 4 ngày thôi".

"Thế thì xin Trời cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong những ngày mùa xuân, những ngày mùa hè, những ngày mùa thu và những ngày mùa đông".

Trời nói: "Chỉ cho 3 ngày thôi".

"Nếu chỉ được 3 ngày thì con xin họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai".

Trời nói: "Chỉ cho 2 ngày thôi".

"Như vậy con xin cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trọn ngày, buổi sáng và buổi tối".

Trời nói: "Chỉ cho 1 ngày thôi".

"Vâng, cũng được".

Trời thắc mắc hỏi: "như vậy là ngày nào?".

"Con xin cho họ được mạnh khỏe và hạnh phúc từng ngày".

Trời mỉm cười nói:

"Tốt lắm. K16toanco của con sẽ được khỏe mạnh và hạnh phúc mỗi ngày".


D.Q.Thắng

 

LỜI CHÚC CỦA TỚ

Lời cầu chúc của Thắng thật dễ thương. Tớ thì khiêm tốn hơn chỉ xin trời bớt tai họa cho con dân nước Việt : Chúc cho không ai bị đói . Chúc cho không ai bị mất nhà đất như anh Vươn. Chúc cho người ốm không nằm 3 người 1 giường. Chúc cho trẻ con vùng xa có cái phòng học tử tế. Chúc cho đi ngoài đường  gặp được những ánh mắt ấm áp tình người chứ không phải những hòn bi ve vô hồn ...

Đức gàn  

 

GỬI MẾN, OANH 

Mình đã gặp chị Liên Ngạc (chồng tên là Ngạc) ở Luanda (Thủ đô Angola) lần đầu khi mình mới đặt chân đến đất nước Châu phi này, khi mình đang phải sưu tầm tài liệu toán bằng tiếng Bồ đào nha (ngôn ngữ chính thức của nước này). Vợ chồng chị Liên rất nhiệt tình cho mình mượn sách Toán để photocopi.  Anh Ngạc còn lái xe đưa mình về nhà anh ấy chơi và mời ăn bún nữa. Vợ chồng anh chị bây giờ cũng là loại Soái ở Angola rồi. Ở cái xứ này, cách cư xử này được xem như là điều hiếm có vì cộng đồng người Việt có 3 đặc tính dân tộc nổi bật (xin lỗi các bạn nhé): 1- Độc ác , 2- Đố kị và 3- Giả dối. Điều này khiến cho dân tộc mình rất thiếu tính cộng đồng và trở nên yếu ớt chưa từng có trong việc xây dựng đất nước nhưng lại rất giỏi trong việc đánh nhau (đánh ngoại xâm hoặc nội chiến).

Trở lại chuyện vợ chồng Liên Ngạc, lần gặp thứ hai là khi mình đang loay hoay xếp đám đôla (khoảng hơn chục nghìn gì đó ) để tính chuyện qua mặt hải quan thì chị Liên nhìn thấy. Chị ấy không e dè gì cả, lại gần mình và tự cầm lấy xấp đôla và đếm hộ rồi hướng dẫn xếp thành từng nghìn và dùng ghim dập bấm lại (để tụi hải quan khỏi rút lõi). Khi mình bị mất hợp đồng lần thứ nhất, trong khi mọi người xa lánh (vì phù thịnh, không ai phù suy) thì chị Liên gọi điện cho mình (làm sao chị ấy mò ra số của mình nhỉ) và khuyên mình nên chuyển sang dạy khối trung học. Đấy là cú điện thoại duy nhất mà mình nhận được từ những người đồng nghiệp sau khi mình bị mất hợp đồng để an ủi. 

Vợ chồng Liên Ngạc là một đôi trong số hiếm hoi mình đánh giá là người Tử tế trong các đồng nghiệp giáo viên ở cái xứ Angola này (mà mình cũng không ngại ngần cho đó là đặc tính của đa số người Việt). Thật đáng tiếc là chỉ ở nước ngoài, các tính xấu của người Việt mới lộ rõ một cách trần trụi còn trong nước thì nó được che dấu kĩ  lưỡng.

Mình nghĩ đó là lí do chính khiến một người Việt thì hơn một người Nhật , nhưng 3 người Việt thì kém 3 người Nhật. Hay nói cách khác, "một tập thể gồm toàn những người khôn là một tập thể hết sức  dại khờ"- tớ ko phải là tác giả của câu này đâu nha.

Chúc Mẫn (tiểu thuyết "Mẫn và tôi") và Oanh mạnh khỏe.

 

ĐỨC NÓI VỚI CHỊ LIÊN WEBSITE CỦA LỚP 

BBT sẽ mở account cho chị Liên. Đức có rõ họ tên đầy đủ của chị không. Còn nhớ chị Liên tuy lớn tuổi hơn bọn mình nhưng rất vui tính. Lúc đó chị công tác tại trường Trung cấp hay Cao đẳng Thống kê của Bắc Ninh gì đó. Chị là người đặt cho Tuấn danh hiệu "Hiệp sĩ mặt buồn" - một nhân vật trong tiểu thuyết Ai-van-hô vì lúc đó Tuấn thất tình thì phải (nếu tớ nhớ sai thì Tuấn đính chính nhé)

Nhân nhận xét của Đức về tính cách người Việt, mình nghĩ rằng tính cách thứ nhất thì Đức nói quá - có thể Đức gặp ai đó như thế chăng, còn 2 điều sau thì đúng.

 

TÍNH CÁCH THỨ NHẤT

Bạn Quốc thân mến:

Trước khi viết các dòng này, ta qui ước với nhau là sẽ nói cực thật thà, không dùng cái lối văn chương giả dối là đặc tính thứ 3 mà tớ đã nêu. Khi tớ viết về một đặc tính của một dân tộc, ý tớ muốn nói tới 9 trong số 10 người tớ quan sát được. Cái tính độc ác của người Việt là một điều mà tớ được thể nghiệm trên chính bản thân khi tớ sống ở nước ngoài. Qua trao đổi với một số người bạn ham hiểu biết họ cũng nhận xét như vậy. Nhưng tớ không dám kể ở đây mà chỉ dám lấy dẫn chứng từ lịch sử. Thí dụ như cải cách ruộng đất, vô số người vô tội bị chết oan từ chính những người hàng xóm của mình. Người ta có thể đổ lỗi cho chính sách, nhưng chính sách đó lại rất hợp lòng dân (vì dân đã có sẵn lòng đố kị và độc ác với nhau rồi) nên chính sách đó chỉ như ngọn lửa châm vào một đám củi đã khô đã tẩm dầu sẵn. Trong tâm hồn người Việt dường như lúc nào cũng có nhu cầu về kẻ thù. Khi có giặc ngoại xâm, nhu cầu đó được thỏa mãn, họ đoàn kết nhau lại và chống giặc ngoại xâm rất hiệu quả. Nhưng khi không có giặc ngoại xâm, họ quay lại hận thù lẫn nhau vì đủ mọi lí do và gây nên nội chiến. Trong lịch sử nước ta vô số các cuộc nội chiến từ thời Đinh bộ Lĩnh tới Trịnh Nguyễn phân tranh, rồi gần đây nhất là miền Nam miền Bắc. Hãy xem trong suốt dòng lịch sử người Việt chết vì người Việt nhiều hay vì người ngoại quốc nhiều ?   

Chúng ta phải nhận diện cho đúng nhược điểm này của dân tộc để thấy đó là một nhược điểm chí mạng, một cản trở khiến chúng ta tụt hậu so với các dân tộc khác, mặc dù cá nhân mỗi người thì rất thông minh, cần cù. Cái chúng ta thiếu là lòng yêu thương và tính cộng đồng. Chúng ta không biết cách yêu thương lẫn nhau mà rất biết cách hãm hại nhau, thủ đoạn với nhau. Do đó tính cộng đồng chỉ nẩy sinh khi có kẻ thù chung mà không nẩy sinh khi xây dựng hòa bình. Người Việt rất khó cộng tác làm ăn với nhau vì ai cũng quá khôn (lỏi). Một tập thể gồm toàn những người khôn là một tập thể dại khờ.

Hãy xem những vị anh hùng trong lịch sử dân tộc? những người được tôn vinh? có phải toàn là những dũng tướng chiến thắng như Đinh bộ Lĩnh, Lê lợi ,Quang Trung...  chúng ta tôn sùng bạo lực cho nên ngày nay bị thống trị bởi bạo lực thì đừng có than thở nhé !

Có ai đó đã nói rằng dân tộc nào thì chính phủ đó.

 

ĐỨC KHÔNG MAY MẮN

Mình nghĩ là Đức đã không may mắn lắm khi gặp quá nhiều những người Việt độc ác ở nước ngoài. Quả là sống trong một môi trường bon chen kiếm sống bằng mọi cách, có thể tỉ lệ những người như thế cao thật. 

Nhưng số những người sống ở nước ngoài làm ăn như thế đâu có đủ nhiều để đại diện cho dân tộc Việt. 

 

Gửi bác Khá thêm 2 bài văn về Hạnh phúc em đọc được trên Internet

  HẠNH PHÚC Ở QUANH TA

 

Hạnh phúc là một khái niệm tương đối thực tế, nhưng cũng là một khái niệm rất trừu tượng. Tại sao lại nói như vậy? Bởi vì trong thực tế người ta định nghĩa hạnh phúc là gì, chứ không xác định được những gì là hạnh phúc. Vì thế chúng ta thường truy cầu hạnh phúc ở những nơi xa vời không thực tế, mà quên đi rằng hạnh phúc luôn ở quanh ta, chỉ bởi chúng ta không nhận diện được nó.

Có bao giờ bạn cảm thấy hạnh phúc khi được nằm trên một chiếc giường êm ái sau một ngày làm việc mệt nhọc? Có bao giờ bạn cảm thấy hạnh phúc khi bạn đang buồn chợt có một người bạn đến an ủi và sẻ chia? Có bao giờ bạn cảm thấy hạnh phúc khi cho người ăn xin một vài đồng tiền lẻ hoặc giúp đỡ một người nào đó qua cơn hoạn nạn? Và có bao giờ bạn cảm thấy hạnh phúc vào một buổi sáng đẹp trời khi nhìn ánh bình minh ló dạng? Nói chung có rất nhiều niềm hạnh phúc quanh ta mà ta thường ngoảnh mặt làm ngơ không quan tâm và không cảm nhận được điều đó.

Có một vị Tiên sau khi chứng được phép mầu muốn đi vào chốn trần gian để mang hạnh phúc đến cho mọi người, nhưng ông cũng không xác định được hạnh phúc của loài người là gì, nên bèn làm một cuộc thử nghiệm.

Một ngày, ông gặp một nông dân đang buồn rầu liền hỏi nguyên do, người nông dân trả lời: “Bây giờ đang là mùa cấy, mà con trâu của con lại chết mất. Không có nó làm sao con cày cấy được. Vì thế mà đau buồn.” Tiên ông liền ban cho nông phu một con trâu mới khỏe mạnh. Người nông dân cảm thấy hạnh phúc và tạ ơn. Vị Tiên liền ghi nhận được một điều hạnh phúc của loài nguời.

Một ngày khác, ông gặp một người đàn ông đang đau khổ liền hỏi lý do, người đó bảo rằng: “Con của con đang bệnh nặng thập tử nhất sanh, mà nhà con nghèo quá không đủ tiền chữa trị.” Vị Tiên liền cứu chữa cho đứa bé được khỏe mạnh. Người đàn ông cảm thấy hạnh phúc và tạ ơn. Và Tiên ông lại ghi nhận thêm được một điều hạnh phúc của loài người.

Lại một ngày khác, vị Tiên gặp một người đàn ông khác, người này tướng tá phương phi, tài hoa, giàu có, vợ đẹp, con ngoan, đời sống không thiếu thốn. Vị Tiên liền hỏi người ấy có cần giúp đỡ gì không. Người ấy trả lời: “Con cái gì cũng có, chỉ thiếu một điều là hạnh phúc, người có thể cho con không?” Tiên ông suy nghĩ một hồi, rồi như chợt hiểu ra điều gì đó, gật đầu đồng ý và bỏ đi. Sau đó ông hủy hoại tất cả những gì người đàn ông đang có. Đang lúc người đàn ông đang vô cùng đau khổ vì tán gia bại sản, một phần vợ ốm con đau, cảm thấy sống không bằng chết thì Tiên ông lại hiện ra trả lại tất cả mọi thứ cho ông ta. Người đàn ông lúc này cảm thấy vô cùng hạnh phúc liền quỳ xuống tạ ơn tiên ông. Tiên ông mỉm cười và ra đi. Người đàn ông kia cuối cùng cũng hiểu ra rằng, hạnh phúc chính là những thứ đang có mặt ở quanh ta, chỉ vì ngay chính mình không biết cảm nhận và hưởng thụ mà thôi.

Trong thực tế, người ta không có được cuộc sống hạnh phúc là vì không chấp nhận với cuộc sống hiện tại, mà luôn sống với khát vọng tham ái. Nhưng oái oăm thay, lòng tham không đáy, biết bao giờ mới lấp đầy, vì thế mà càng truy cầu bao nhiêu lại càng thấy thiếu thốn bấy nhiêu. Và rốt cuộc chỉ nhận được thất bại và khổ đau, mãi mãi chẳng có được niềm hạnh phúc an vui đích thực.

Lại nữa, người ta chỉ biết nhìn vào những người có hoàn cảnh tốt hơn mình mà so sánh, để rồi cảm thấy mình không được đầy đủ, và thế là tự cảm nhận khổ đau, mà chẳng ai nhận ra rằng, còn có rất nhiều người đang mơ ước có một đời sống như mình mà không được. Và nếu so với những người đó mình cũng là người hạnh phúc lắm rồi.

Cổ nhân dạy: “Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc. Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn”. Tạm dịch: Biết đủ bèn đủ, đợi đủ bao giờ mới đủ. Biết an vui liền an vui, đợi an vui biết bao giờ mới được an vui.

Qua đó, chúng ta có thể thấy, hạnh phúc hay khổ đau ở trong thế giới này chính là do chúng ta tự quyết định, tự nhận chân ra được để mà loại trừ hay nắm bắt nó hay không. Có những người mặc dù đời sống vật chất không bằng ai, song vì họ có tinh thần “biết đủ”, nên đời sống của họ luôn luôn hạnh phúc. Ngược lại, có những người mặc dù đời sống vật chất dồi dào, nhưng vì lòng tham chưa thỏa mãn, mãi chạy theo truy cầu vật chất mà quên đi những hạnh phúc đang có ở quanh mình. Chính vì thế mãi mãi chẳng bao giờ họ có được niềm hạnh phúc thật sự.

Nhìn lên mình chẳng bằng ai
Nhìn xuống chẳng ai bằng mình

Đó là một triết lý đơn giản mà thực dụng để cho chúng ta có được cuộc sống hạnh phúc. Niềm hạnh phúc giản đơn luôn ở ngay quanh chúng ta.■



CHÚNG TA CÒN QUÁ MAY MẮN

 

Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua chiến tranh, hay sự cô độc trong những phòng giam của nhà tù, nếu bạn chưa phải chịu đói và khát, bạn hạnh phúc hơn, may mắn hơn 500 triệu người trên thế giới này rồi.

Nếu bạn đến nhà thờ, không sợ hãi về một ngày tận thế, hay cái chết, thì bạn đang hạnh phúc hơn ba tỷ người trên thế giới.
 
Nếu trong tủ lạnh nhà bạn có thức ăn, bạn được ăn mặc tử tế, bạn có một mái nhà và một cái giường êm ấm, thì bạn đang giàu có hơn 75% nhân loại. Bạn có biết không?
 
Nếu bạn có tài khoản trong ngân hàng, có chút tiền trong ví, và một ít xu lẻ trong túi quần, bạn đã thuộc vào 8% no đủ của toàn thế giới.
 
Nếu bạn đọc được những dòng chữ này, bạn sẽ trở nên hạnh phúc gấp hai lần, vì bạn không nằm trong số hai tỉ người mù chữ.
 
Có ai đó nói rằng:
Hãy hát như chẳng có ai đang nghe.
Hãy nhảy múa như chẳng có ai nhìn.

Hãy làm việc như thể bạn không cần tiền.
Hãy yêu như chưa từng có ai làm bạn đau đớn.

...Và hãy sống, như thể trái đất này là thiên đường của bạn vậy.
 

Sưu tầm

 

 

VÀI LỜI GỬI DUCKT
 
Rất thú vị khi có Kiều Thế Đức cùng quan tâm đến đề tài mình nêu ra trên diễn đàn. Đúng như anh Đan Mạnh Hùng vừa nói rằng quan niệm về hạnh phúc mỗi người một khác. Một người bị bệnh bại liệt chỉ ước ao rất đơn giản là làm sao tự ngồi dậy được, được chống gậy đi vài bước loanh quanh trong căn nhà của mình đã là quá hạnh phúc, với người khác thì nếu tậu được một ngôi biệt thự đẹp mới là hạnh phúc, với người khác nữa thì chỉ thấy hạnh phúc nếu được làm bộ trưởng hoặc tổng thống ...
 
Về câu hỏi của bạn “Người Việt chúng ta nói chung có hạnh phúc không?” thì ở đây không phải là diễn đàn thích hợp để bàn luận về vấn đề này vì nó liên quan đến chính trị, mà chính trị thì rắc rối lắm. Trong trường hợp này người Đức có một cách diễn đạt rất hay rằng về vấn đề này người ta chỉ có thể nói “dưới 4 mắt” (unter vier Augen), nghĩa là chỉ có thể nói trong phạm vi 2 người mà tất nhiên phải là 2 người gần như tri âm tri kỷ. Tuy nhiên, mình cũng có thể trả lời câu hỏi của bạn một cách ngắn gọn như sau: Nếu bây giờ chúng ta đi từ Bắc vào Nam thực hiện một cuộc phỏng vấn đến từng người Việt Nam rằng “Ông, bà, anh, chị, em … cảm thấy cuộc sống của mình có hạnh phúc không?” (trả lời có hoặc không). Giả thiết rằng người trả lời phỏng vấn trả lời thực lòng vì không sợ có thế lực nào đó có thể gây khó dễ hoặc phiền phức sau khi trả lời phỏng vấn, thì mình tin chắc rằng có khoảng 70% trong tổng số dân ta sẽ trả lời là có (hạnh phúc). Lý do là vì ở nước ta có khoảng gần 70% dân số sống ở nông thôn, mà nông dân thì dường như họ không biết khổ là gì, hoặc là khổ riết rồi thành quen mặc dù nhìn từ ngoài vào ta thấy họ nghèo khổ và lam lũ. Nhận xét này cũng đúng với đa số nông dân ở quê mình, qua tiếp xúc mình thấy họ có vẻ an phận và bằng lòng với cuộc sống của họ lắm.
 
Riêng mình, mình nhận thấy người Việt chúng ta nói chung không hạnh phúc vì nghèo nàn và tụt hậu quá nhiều so với thế giới. Đó là vấn đề của số phận, từng người có số phận của từng người và từng đất nước có số phận của từng đất nước. Các vua quan nước Việt không đủ bản lĩnh và khôn ngoan như các thủ lĩnh của Nhật Bản hay Ấn Độ. Nhật thì nhờ có chính sách phát triển kinh tế xã hội rất hay mà nay họ đã được vinh dự xếp vào hàng vài ba nước đứng đầu thế giới. Ấn Độ thì chọn cách “oánh” thực dân, đế quốc khác với cách dùng súng ống như cách của ta mà giờ đây họ cũng thuộc vào hàng một trong các ông lớn của thế giới. Mà nói chi cho cao sang và xa xôi như Nhật Bản hay Ấn Độ, chỉ nói đến hạng thường thường bậc trung của thế giới và cũng rất gần gũi với ta như Thái Lan mà giờ đây họ cũng đã vượt ta đến vài ba chục năm phát triển. Vấn đề không chỉ là luôn trăn trở tìm cách đưa đất nước ta đuổi kịp các nước tiên tiến của thế giới mà còn ở chỗ thế hệ này có đủ trình độ và bản lĩnh để chấn hưng đất nước, làm cho nước Việt thịnh vượng và hùng cường để trao lại cho các thế hệ con cháu mai sau hay không mà thôi.
 
Xin chúc Kiều Thế Đức và gia đình sức khỏe, hạnh phúc. Có đi Angola thì cũng đừng quên diễn đàn k16toanco.info nhé.
 
                                                                                                          Lukha
 
 
 

HẠNH PHÚC

Bác Khá ơi, em giống bác ở chỗ hay suy nghĩ sự đời. Đọc bài văn của bác về sự hạnh phúc em thấy hay hay, nhưng dài và khó nhớ. Vậy em trình bày hiểu biết của em. Có gì sơ suất xin bác hồi âm.

Hạnh phúc là sự thỏa mãn điều mà ta đang khao khát. Thí dụ bác tự bịt tay vào mũi lại và cố giữ thật lâu. Thời điểm bác bỏ tay ra là thời điểm hạnh phúc. Bác đang đi trên sa mạc khát cháy cổ, hạnh phúc là một cốc nước. Thời bao cấp, tết đến, nhà trường mổ lợn, chờ dài cổ được chia khoảng nửa cân đủ cả nạc, mỡ và xương...đem về khoe vợ với cảm giác hạnh phúc ngập tràn... Thời thanh niên khát khao yêu đương, được cô nào ban cho một cái hôn thì cảm giác như bay lên thiên đường...

Như vậy, muốn có cảm giác hạnh phúc, người ta phải bất hạnh đã. Muốn ăn ngon cơm phải để thật đói. Chỉ khi ốm ta mới biết lúc khỏe là hạnh phúc. Chỉ khi bị người yêu đá mới thấy những giây phút đang yêu là quí... Như vậy cảm giác về hạnh phúc hoàn toàn mang tính tương đối và Thượng đế phân phát đều cho mọi người từ vua chúa cho đến ăn mày mỗi người đều được hưởng một lượng ngang nhau.

Tuy vậy cũng nên đưa ra một công thức chung qua một câu danh ngôn mà em không nhớ của ai. "Ba điều để hạnh phúc

1-Cơ thể mạnh khỏe.

2-Tinh thần tự do.

3-Trái tim trong sạch " 

Em xin giải thích rõ như sau: điều 1 là hiển nhiên vì bác khó lòng cảm thấy hạnh phúc khi đang nằm trên giường bệnh. Còn điều 2 có nghĩa là ta phải mở rộng đầu óc ra để đón những tư tưởng mới lạ, sẵn sàng nghe những lời phản biện, những cái hay của người khác, đừng bảo thủ và kiêu ngạo (thí dụ như vua quan nhà Nguyễn ngày xưa mà làm được như Nhật hoàng chủ động thoát khỏi Khổng giáo để canh tân đất nước thì may mắn cho con cháu lắm thay). Khi con người để đầu óc bị bó hẹp trong một hệ tư tưởng cứng nhắc, không biết gì đến sự tiến bộ của thế giới văn minh, không biết nghe phản biện thì đem đến biết bao bất hạnh không những cho họ mà cho cả cộng đồng. Điều thứ 3 có nghĩa là mình không bị cắn rứt bởi một lương tâm tội lỗi đã gây đau khổ cho người khác, hoặc khi mình làm gì sai trái đang lo bị công lí trừng phạt lúc đó thì cũng khó mà cảm thấy hạnh phúc được. Có nghĩa là mình phải sống đạo đức, lương thiện.

Xin bác trả lời thêm cho em một câu hỏi. Người Việt chúng ta nói chung có hạnh phúc không ?

 

TRẢ LỜI GHÉ - hungdm -

Hạnh phúc phụ thuộc quan niệm từng người. Người Việt Nam là người sung sướng nhất:

- Xếp hàng mua gạo, thực phẩm.....(thời bao cấp), đến lượt: ôi, sướng quá;/

- Mất điện dài dài, có điện: ôi, sướng quá, có điện rồi;

- Mất nước cả ngày, tối có nước: ôi, sướng qúa;

- Tắc nghẽn giao thông. vượt qua được: ôi, sướng quá.......

Còn có cái sướng rung rinh cả người mà không thành lời......

Cả lớp đã có 3 ngày Tết vui vẻ, gia đình sum vầy hạnh phúc. Thật sướng thay! Hạnh phúc đấy.

 

 

ĐỪNG TÌM HẠNH PHÚC TRONG SỰ THÀNH ĐẠT

Cảm ơn anh Khá nhân ngày đầu xuân đã gửi cho mọi người một thông điệp của  HẠNH PHÚC. Nhưng nếu lúc này gặp nhau anh hỏi tôi rằng ông Nga ơi thế nào có hạnh phúc không? Thì thú thực là khó nói, vì cũng đã nhiều lần được đắm mình vào cảm giác ngập tràn của hạnh phúc nhưng tôi chưa bào giờ nằm vắt tay lên trán rồi tự hỏi rằng mình có hạnh phúc không. Bởi cũng như mọi người ai cũng có trái tim nhưng chẳng mấy khi người ta tự hỏi rằng tim mình có khỏe không. Vì khi phải trăn trở tới sức khỏe của con tim là lúc tim mình đã mang bệnh. Hạnh phúc cũng vậy khi anh đã phải hỏi xem mình có hạnh phúc không thì cũng là lúc hạnh phúc của anh đã có vấn đề. Trong suốt những tháng ngày mưu sinh đã qua với nhiều sóng gió của cuộc đời, tôi chưa bao giờ tìm hạnh phúc trong sự thành đạt. Tôi thường tìm thấy hạnh phúc trong đời sống của con cái, còn sự thành đạt nếu có của mình tôi không coi đó là hạnh phúc mà chỉ là sự trả thù cuộc đời vì trước đó nó đã trót bỡn cợt, trót gây gổ với tôi mà thôi.