BỘ TRƯỞNG GD LÊN LỚP VỀ DẠI KHÔN (thuannv st)

(Thuannv - 11/6/212) - Mình đọc thấy giọng văn bài nầy rất giống văn chợ búa, gần đạt giọng "quê choa". Ai lại "lói" thế đối với ông bộ uy nghi đầy "...dục". Nhà Phật dạy rằng phải "diệt dục", thế nên mình chép bài nầy mong bà con K16 không tham khảo "bài văn mẫu chưởi ông bộ" để sử dụng cho việc khích bác nhau trong "Gặp mặt CLB Cờ K16" lần 3 sắp tới nha. 

 

Nghe Bộ trưởng Giáo dục lên lớp về dại khôn, dối trá…

(Trái hay phải) - Khi các độc giả đã sẵn lòng đón nhận một ngày tương đối trọn vẹn, tức là không ấm ức gì và có thể kê cao gối mà ngủ, thì Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo lên tiếng cho thiên hạ biết thế nào là khôn, là dại, là thật thà và dối trá

 

Người lớn và trẻ em - ai mới cần được dạy về dối trá?

 

 

Nguồn cơn câu chuyện thì hẳn không còn xa lạ với độc giả nữa, cho dù nó xuất xứ ở tít tận trường THPT Dân lập Đồi Ngô ở Bắc Giang. Trả lời báo giới bên hành lang Quốc hội, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận đã thể hiện rõ tinh thần bao dung của một người bề trên với đám học trò lít nhít.

VietnamPlus dẫn lời ông cho rằng, nguyên nhân khiến các em học sinh nào đó đã quay clip là do còn nhỏ tuổi, nghĩ chưa tới, nên dễ bị lôi kéo làm việc sai. Việc xử lý cần nhằm mục đích giúp các em trở thành người tốt.

Ngoài ra, ông Bộ trưởng cũng không ngần ngại khuyên rằng chúng ta không nên hướng sự quan tâm thái quá đến các video clip như thế này. Và việc phát tán trên mạng nhiều video clip như vậy làm cho công tác quản lý của các cơ quan chức năng gặp khó khăn, đồng thời ảnh hưởng không tốt tới nhận thức và suy nghĩ của người xem, nhất là các cháu học sinh còn nhỏ tuổi.

Trước hết, cứ phải nói rằng đây đúng là quan điểm của một nhà giáo lâu năm, với kinh nghiệm đầy mình trong sự nghiệp trồng người cao cả. Sự lo xa của ông Bộ trưởng thật là quý hóa, đặc biệt trong bối cảnh thói vô trách nhiệm đang hoành hành.

Sự lo xa ấy vừa thể hiện niềm tin tưởng tuyệt đối của ông vào bản chất tốt đẹp của các em hoc sinh, vừa cho thấy ông canh cánh trong lòng nỗi sợ các em bị tác động bởi những hiện tượng tiêu cực trong xã hội.

Đấy là những điều không cần phải bàn cãi nữa, hệt như đề thi tốt nghiệp môn Văn của Bộ đã khẳng định chắc như đinh inox đóng cột lim, đến nỗi không ai thêm bớt được chữ nào, rằng thói dối trá là biểu hiện sự suy thoái đạo đức trong đời sống xã hội.

Tuy nhiên, cũng hệt như thường thấy xưa nay với những phát ngôn từ những cái miệng có gang có thép, người ta cũng có một chút nho nhỏ băn khoăn, lăn tăn. Bạn thử nghĩ mà xem, đứng trước sự vụ mà ta đang nói tới, thật khó mà tìm được một ví dụ nào tốt hơn về thói “dối trá” trong ngành Giáo dục. Ấy vậy mà, không hiểu vì lý do tế nhị nào, mà Bộ trưởng lại bảo rằng không nên phát tán các clip “chống dối trá” như vậy trên mạng?

Người ta buộc phải tự hỏi rằng rốt cuộc thì Bộ muốn giáo dục và đào tạo ra những chủ nhân tương lai của đất nước như thế nào. Ừ, ta có thể tạm quên đi cái câu lý thuyết suông rằng công khai minh bạch là cách tốt nhất để phòng chống tiêu cực, dù sao nó cũng là lý thuyết ngoại lai mới được du nhập từ tận bên Tây, nhưng hãy thử chịu khó lắng nghe ngôn ngữ mẹ đẻ của chúng ta cũng đủ thấy trái khóay rồi.

Chắc không có độc giả nào phản đối nếu người viết bảo rằng cụm từ “dối trá” mà Bộ đã dùng đầy khinh miệt trong đề thi kia không chỉ dùng để chỉ những lời nói sai sự thật, mà còn bao gồm cả chuyện biết sai rành rành và thấy cần phải nói, nhưng lại câm miệng. Chà chà, Bộ luật Hình sự còn quy định cả tội không tố giác tội phạm kia mà, nên việc câm miệng trước những chuyện sai lè lè trong xã hội nhất định cũng là một dạng dối trá rồi.

Thế nên, khi Bộ trưởng không muốn phát tán các clip phản ánh tiêu cực – tức là không muốn người ta bắc loa rao rêu khắp làng trên xóm dưới về chuyện giám thị miệt mài ném bài, học sinh đua nhau quay cóp – bàn dân thiên hạ tất nhiên là băn khoăn ghê gớm. Riêng một số người thâm nho hay chữ thì tự hỏi hay các vị Giáo sư ra đề văn có một định nghĩa khác về “dối trá” để dành riêng cho ngành Giáo dục?

Không chỉ có vậy, người ta cũng đã nghĩ tới chuyện ngành Giáo dục có định nghĩa riêng về sự khôn sự dại trong cõi đời ô trọc và có lẽ các thầy cô cũng dạy dỗ các chủ nhân tương lai của đất nước theo hướng ấy.

Có nên nghe người lớn?

 

Ừ, thì cứ coi em thí sinh nọ đã vi phạm quy chế thi đi, nhưng mong Bộ trưởng hãy bỏ ra dăm phút mà suy nghĩ em cái quy chế ấy nó trái khoáy như thế nào?

Để quay clip làm bằng chứng thì nhất định là phải vi phạm quy chế thi, mà không có bằng chứng thì đương nhiên chẳng ai thừa nhận chuyện tiêu cực cả.

Đấy, nó cứ lòng vòng luẩn quẩn hệt như chuyện gà có trước hay trứng có trước, hoặc hệt như câu chuyện hài muốn có hộ khẩu Hà Nội thì phải có sổ đỏ, mà muốn có sổ đỏ ở Hà Nội thì phải có hộ khẩu vậy, ngày nay đâu phải chỉ riêng người Hà Nội sẵn tính hài hước.

Trong khi quy chế của Bộ kỳ diệu như vậy, thì Bộ trưởng tuyệt nhiên không có lấy một lời động viên gọi là có với em học sinh vi phạm quy chế kia, người mà nhìn từ khía cạnh khác thì khá xứng đáng với từ dũng cảm. Tại sao Bộ trưởng không nghĩ theo hướng khác, rằng thí sinh này đã không nghĩ đến chuyện mình có thể không được tốt nghiệp để tố cáo tiêu cực?

Thế nên, nghe những lời đánh giá của Bộ trưởng, người ta phải giật nảy cả mình, thót cả tim. Làm thế nào mà một người đã góp phần làm trong sạch hơn và công bằng hơn một kỳ thi – và hơn nữa là cả một nền giáo dục – lại được đánh giá là trẻ người, non dạ, làm việc sai, là người xấu (nếu không thì sao Bộ trưởng lại đặt vấn đề giúp em thành người tốt?)?

Dĩ nhiên, người ta phải hoang mang tự hỏi liệu đấy có phải là “dại dột” theo cách định nghĩa của ngành Giáo dục không, bởi nếu đúng thì nước Việt ta quả nhiên đã được hưởng cái phúc to tày trời.

Và cứ theo lẽ ấy mà suy, thì phải chăng, tính từ “khôn ngoan” sẽ được dành cho những thí sinh khác ở trường Đồi Ngô, những thí sinh hớn hở chuyền tay nhau đáp án được giám thị chuyển vào rồi ngoan ngoãn ngồi chép không sai đến một dấu chấm, không biết và cũng không cần biết rằng mình và các bạn đang làm những việc không bao giờ được phép trong một xã hội bình thường?

Một câu hỏi khác nữa: Có phải “không dối trá” là dại dột và “dối trá” là khôn ngoan?

Đến đây, ta phải thừa nhận điểm đáng ngưỡng mộ  nhất trong quan điểm chính thức của ông Bộ trưởng là chuyện ông canh cánh trong lòng sợ các em học trò nhỏ tuổi bị ảnh hưởng không tốt bởi mấy cái clip mất dạy kia, rồi các cơ quan chức năng cũng gặp khó.

Nghe cái lập luận sao mà giống với chuyện người ta dùng giẻ rách vá mấy lỗ thủng ở Thủy điện Sông Tranh 2 đến thế.

Nghĩa là vấn đề nằm ở chỗ thiên hạ chẳng may biết được, chứ không nằm ở những sai lầm to tổ bố của chúng ta, nên cứ không cho ai biết là mọi chuyện êm xuôi ngay. Và nếu bí quá, tức là nghe thiên hạ nó phàn nàn rát tai quá, thì ta có thể mặc xác thiên hạ, bịt mắt và bịt tai mình lại, rồi cuối cùng cũng sẽ… êm ru!

Riêng với các em nhỏ, các em sẽ chau cái lông mày xinh xinh lại và tự hỏi rằng bác Bộ trưởng sợ các em bị ảnh hưởng “không tốt” theo nghĩa nào.

Liệu có phải Bộ trưởng sợ các em xem xong clip, rồi nghe người lớn nhiệt tình lên án thói dối trá trong cái sự học hành thi cử ngày nay, nên sẽ tự thề với lòng mình dù có chết không bao giờ quay cóp không? Nếu thế thì quả cũng gay cho ngành Giáo dục thật, vì ai mà biết được tỷ lệ đỗ tốt nghiệp sẽ là bao nhiêu?

Còn trường hợp ngược lại thì hay quá rồi, không cần phải chỉnh nữa. Xem xong clip và nghe người lớn than vãn thế này thì mất công học làm gì cho phí, các em sẽ bắt chước một cách xuất sắc các anh chị học sinh vừa khôn vừa ngoan của trường Đồi Ngô, hoàn thiện lên một bước nữa kỹ năng quay phim được tôi luyện qua nhiều thế hệ.

Và, ngành Giáo dục hoàn toàn có thể tự tin tuyên bố rằng, thành tựu trồng người rực rỡ là công lao của chúng tôi, còn những học sinh hư hỏng là sản phẩm của… internet!

Tam Thái

(Theo: http://phunutoday.vn/xi-nhan/trai-hay-phai/201206/Nghe-Bo-truong-Giao-duc-len-lop-ve-dai-khon-doi-tra-2162180/  - Vĩnh Thuận sưu tầm )