MỘT VÒNG TẠO HÓA, MỘT BÀI THƠ XƯA CỦA DƯ (dkquoc)

Có một lần Dư bảo, tao quên mất pass rồi, không vào viết bài được. Tôi nghĩ cha này có tâm sự gì đây vì nó mới chỉ viết một bài (một bài khá chất). Hỏi Dư mày định viết gì vậy thì Dư bảo, năm nay bọn mình vừa 60 tuổi... rồi không nói gì thêm nữa. Vậy là chàng đang tổng kết cuộc đời (mà nó vẫn còn 10 năm làm cho nhà nước nữa, chỉ hết tuổi quản lý thôi). Sau khi cấp lại pass, tôi chờ mãi không thấy gì. Hôm nay bỗng bắt gặp được chàng rải thơ trên facebook trong đó có bài "Tuổi 20" này. Xin đăng tại website của lớp với sự đồng ý của tác giả.

Hồi đó Dư 20 tuổi. Còn nhớ chia tay với lớp đi bộ đội đợt 2 tại Khánh Vân, lúc ấy Dư là lớp phó phụ trách đời sống và nếu không phải đi bộ đội thì Dư với anh Mạo và tôi sẽ cùng trọ một nhà. 

Khác với tất cả các bạn cùng lớp, đi bộ đội vào các binh chủng kỹ thuật thì Dư vào bộ binh, chiến đấu ở miền Đông Nam bộ. May mắn là chàng không dính mũi tên hòn đạn nào chứ nếu không lớp mình mất một GS.TS, mất một hiệu phó, một Viện trưởng Viện Toán cao cấp, chủ tịch hội toán học Việt Nam.

Bài thơ này Dư viết lúc đang đời lính, vừa tròn 20 tuổi. Có lẽ tuổi 20 là một bước ngoặt để người ta nhìn lại tuổi thiếu thời và chuẩn bị cho quãng đời với nhiều sóng gió với khát khao của tuổi trẻ. Có thể hôm nay, vào tuổi 60, một mốc quan trọng nữa của cuộc đời khi người ta muốn tổng kết lại cuộc đời làm việc, dù chưa dứt nghiệp, Dư mới nhớ lại ngày nào tuổi 20. Bài thơ này Dư viết ở Quảng Đức, Tây Nguyên năm 1974.

Trân trọng giới thiệu cùng các bạn bài Dư viết trên facebook.

"Một vòng tạo hóa đã trôi qua. Ta bỗng nhớ lại ngày xưa ấy, ngày của tuổi Hai Mươi, với những giằng xé trong tâm hồn của sự ước vọng và thất vọng rồi hy vọng. Trong tâm trạng của những ngày ấy, mình có làm một bài thơ. Xin post nó lên để nhớ lại một thời khi gánh nặng Giang sơn đang đè lên ước mơ tuổi trẻ, khi mà "chí làm trai dặm nghìn da ngựa".

TUỔI HAI MƯƠI

Tha thiết mấy những mùa hè vẫy gọi
Hè Bảy Tư sao vui tới bồi hồi
Tuổi hai mươi thật sự đến rồi
Qua niên thiếu bổng ta người chững chạc

Trời hôm nay đóng làn mây bạc
Mưa lâm thâm xéo nát cả rừng sâu
Tuổi hai mươi đến chẳng nói câu nào
Không lời chúc sao vẫn lòng xao xuyến

Tuổi thơ ngây muôn vàn trìu mến
Của gia đình, bè bạn cho ta
Khao khát tâm hồn, ước vọng bao la
Tình ôm ấp, hiền hòa thắm thiết

Tan học về trưa hè mải miết
Thấp thoáng bóng ai đang hé nụ cười
Một đóa hồng hay sắc nắng vàng tươi
Đâu dám nghĩ, eo ôi nhiều bạn chế

Thì bạn hỡi tuổi thơ ngây là thế
Nay trôi qua đâu có thể trở về
Tuổi hai mươi đang nối những vần thơ
Thời niên thiếu có bao giờ trở lại

Đời chinh chiến tuổi hai mươi từng trải
Gió bụi trường chinh phai nhạt những nụ cười
Vực thẳm, rừng sâu chắn lối cuộc đời
Bao ước vọng đang trở thành vô vọng

Nào ai biết ngày mai tươi sắc nắng
Hay bóng đêm kéo mãi cuộc quân hành
Sống trở về hay thác gửi rừng xanh
Trời mờ mịt hay sáng bừng phía trước

Thôi tự nhủ, đời trai vì đất nước
Ai nhớ thương ai, xin hãy để trong lòng
Xin mẹ già hãy bớt chờ mong
Nuôi hy vọng, chờ con về với mẹ

Tuổi hai muơi, xin nối vần sức trẻ
Vượt bao gian lao, gian khổ điệp trùng
Cho ngày mai sắc nắng sẽ tươi hồng
Để cuộc sống tràn ước mơ và hy vọng"