RSS

Những người thày

Ẩn sau những lời gan ruột mà anh Chính dành cho tôi là quan niệm của anh về lẽ khôn dại, về chuyện tử tế ở đời. 

Đại học Đà Lạt vốn là trường Thiếu sinh quân của Pháp, sau này chuyển giao cho Vatican để làm Viện Đại học Đà lạt đào tạo Quản trị kinh doanh và Thần học. Sau ngày giải phóng Viện ĐHĐL được chuyển thành Đại học Tổng hợp Đà Lạt và sau này chỉ còn gọi là Đại học Đà lạt, có lẽ vì không chỉ còn đào tạo khoa học cơ bản như thời kỳ đầu.

ĐHĐL được xem là một trong những khu vực đẹp nhất Đà Lạt, nằm cạnh đồi Cù, nhiều khi muốn đi từ trường ra Hồ Xuân Hương, chúng tôi không đi theo đường nhựa mà xuyên qua đồi Cù, qua trạm khí tượng. Cỏ rất sạch, thỉnh thoảng lại gặp lũ chim ngủ trong cỏ thấy người bay vụt lên trời kêu hoảng hốt.

Cổng trường làm đơn giản nhưng rất hòa hợp. Thời kỳ chúng tôi vào cổng vẫn giữ như trường thiếu sinh quân ngày xưa. Ảnh giữa là ảnh cổng trường của Tuyết Nữ, một sinh viên toán khóa 1 tặng. Ảnh này do bác Tuyết Nữ chụp để bán cho du khách. Gia đình Tuyết Nữ thời trước giải phóng có studio ảnh rất nổi tiếng ở Đà Lạt. Đời hiệu trưởng gần đây, không rõ ai đã thay cổng bằng một cái cổng không có bản sắc gì nữa. Các sinh viên cũ của Đà Lạt về trường thấy mất hẳn một kỷ niệm. Trong trường có những con đường tên rất thơ mộng như đường Thông reo, đường Anh Đào.

Lúc đó Đại học Đà Lạt rất thiếu giáo viên dạy cơ bản nên thường phải mời giảng viên từ ĐH Tổng hợp HN và ĐH Tổng hợp TP HCM. Lúc đó mình mới 25 tuổi, ra trường được 3 năm. Đợt thỉnh giảng này gồm có năm người, trong đó có hai thày đã từng dạy cho lớp K16 mình là thày Lê Xuân Cận và thày Mai Thúc Ngỗi, còn có mình vào dạy môn Máy tính điện tử và lập chương trình, Nguyễn Nam Hải (K15) vào dạy bài tập giải tích 2 cho thày Ngỗi và Thái Bá Cần vào dạy bài tập cơ cho thày Cận. Học kỳ sau, Hưng mới vào dạy.

Thời đó sống rất khổ, mấy tháng liền ăn bo bo, người gầy gò, võ vàng. Đây là ảnh bọn mình chụp với nhau ở Hồ Xuân Hương và thác Pren.

Thỉnh thoảng sinh viên là tổ chức picnic ngày chủ nhật. Sinh viên trong Nam thời đó kỹ năng tổ chức sinh hoạt tốt hơn sinh viên ngoài Bắc. Họ dễ hòa đồng, sống tự nhiên, có lẽ thời đi học không bị áp đặt như sinh viên ngoài bắc

Đợt vào đầu tiên chúng tôi giảng bài cho khóa 1 của ĐHĐL, năm sau được mời lên giảng bài cho khóa 2. Dù ở Đà Lạt không nhiều nhưng đó là chuyến đi xa đầu tiên của tôi với nhiều ấn tượng. Tôi có quay lại Đà lạt hai lần. Một lần đi nghỉ hè với trường Đại học Công nghệ, một lần tập huấn Công Đoàn. Lần thứ 2 có trở lại thăm trường, chỉ gặp Lê Minh Lưu của lớp mình, lúc đó là trưởng phòng Khoa học. Trường khác xưa nhiều với nhiều khu nhà mới. Ngày xưa giảng đường chỉ là nhà 1 tầng. Nhà hai tầng duy nhất là nhà Hiệu trưởng.

Mới đó mà đã 35 năm. Thời vào Đà Lạt còn là một chàng trai trẻ và bây giờ thì đã 60, sắp về hưu. Một hôm đang làm việc tại cơ quan thì nhận được một cú điện thoại "Đây có phải số điện thoại của thày Quốc không. Em là học trò của thày cách đây 35 năm. Thày có nhận ra em không ạ". Tôi bảo "Thúy Liễu". Liễu bảo "Ôi trời, thày con nhận ra được cả giọng em ư". Ừ trong lớp này có 8 cô thì ít nhất tôi sẽ nhận được giọng của 3 cô là Liễu, Như Mai và Huỳnh. Hồi đó Liễu là cô sinh viên rất nghịch ngợm.

Liễu bảo lớp chuẩn bị tổ chức gặp gỡ nhân dịp 35 năm vào trường và muốn tìm và mời các thày dạy 

 

 

 

     Tin vui báo sớm tới bạn Nguyễn Hữu Việt Hưng trên báo Nhân dân ngày 9-5-2014:

 Nhà toán học Nguyễn Hữu Việt Hưng là một trong 4 nhà khoa học được đề cử trao giải thưởng Tạ Quang Bửu lần đầu tiên ở VN về nghiên cứu khoa học cơ bản. Xin chúc mừng GS. Việt Hưng.

Nhân dịp ngày lễ 20/11, xin chúc mừng các nhà giáo của lớp, những người có quyền tự hào về nghề nghiệp cao quý của mình, dồi dào sức khỏe.

Ngày mai 12-10-2013 bắt đầu quốc tang Đại tướng Võ Nguyên GIÁP để ngày kia 13-10 đưa cụ về với đất quê hương. 

Gặp anh lần cuối cùng là tại buổi mừng thọ anh Tiến 70 tuổi tại nhà riêng của anh Tiến. Tất cả chúng tôi đều ngạc nhiên vì thần sắc anh xuống quá. Khuôn mặt anh gầy vêu vao. Lúc bấy giờ tôi nghe nói anh bị tiểu đường rất nặng chứ không biết là anh bị ung thư vào giai đoạn cuối.

Ngày hôm qua 17-2 cách đây 34 năm, súng nổ trên 6 tỉnh biên giới phía Bắc rồi kéo dài đến chục năm sau mới yên. Mình đọc được bài viết của Đại tướng tháng 3-1979 xin chép ra đây để bạn đọc K16 nhớ lại ngày ấy.

Nhân ngày Quân đội Nhân dân Việt Nam 22/12 sắp tới, Thaihabooks s phát hành cuốn sách "Võ Nguyên Giáp" của Georges Boudarel được giới sử học Pháp đánh giá là một trong những tác phẩm giá trị nhất viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Trưa hôm nay 20-11-2012, anh Tuân lai tôi đến nhà bác Nga ở làng Mễ Trì Hạ để Chúc Mừng Sinh Nhật chủ nhiệm CLB Cờ K16 toán cơ.