RSS

Vui một tý

Chúng ta có thể có mọi thứ: có máy bay, có tàu hỏa, máy tính, nhà cao ốc, các khu biệt thự…, nhưng cũng rất có thể chúng ta sẽ thiếu vắng chính con người.

Ngày 14/8 vừa rồi, tôi và anh Nguyễn Vĩnh Thuận, Đỗ Văn Liêm, Đỗ Quang Vinh (và Đào Kiến Quốc chậm 1 chút) đã đến nhà thăm anh Khánh. Khẳng định đầu tiên là sức khoẻ của Đại tá Khánh về cơ bản đã bình thường, có thể tiếp bia bạn bè được rồi. Như vậy, khoẻ là mừng và khoẻ là vui rồi! Nhân dịp sinh nhật lần thứ 61 chúc đồng chí  Khánh vui vẻ, khoẻ mạnh và hạnh phúc. 

 Những con số khách quan do Tổ chức sở hữu trí tuệ toàn cầu (World Intellectual Property Organization - WIPO thuộc LHQ) công bố tưởng như vô hồn đã nói lên rằng trí tuệ quốc gia Việt nam đang ngụp lặn ở nửa dưới của thế giới và với xu hướng ngày càng chìm sâu, thụt lùi xa so với láng giềng. 

"Hôm qua Mến gọi điện cho vợ mình bảo: "Tất cả là tại ông Thuận, nếu ông Thuận không rủ a.Khánh thì đâu đến nỗi thế này"! Mình nghĩ Bác Thuận lại bị oan rồi."

Khánh là người  vui tính , thích bông lơn pha trò, ở đâu có Khánh là ở đó vui và ồn ả như ngô rang, cũng 1 câu chuyện ấy nhưng Khánh có thể đi hết chỗ này sang chỗ khác kích cười mà y như mới kể lần đầu vậy. Có lẽ vì thế mà trông hắn trẻ hơn tuổi-chắc thế và cũng có lẽ bởi một phần là hình như hắn hiếm khi giận ai ( ít nhất là ra mặt) bao giờ.

Thực ra  đây là phần tiếp của bài “Ông nói gà bà nói vịt” (như đã hứa ở phần trước) nhưng vì hôm nay khai mạc Euro 2012 nên đặt cái tít cho vui thôi. Theo logic (số 3) truyền thống của tôi thì khi “Ông nói gà” sẽ có 3 trường hợp xảy ra, kỳ trước ta đã bàn 2 trường hợp rồi , bây giờ chuyển sang trường hợp thứ 3 đó là khi “Ông nói gà” thì  bà lại nói “vịt” .

Trong cuộc sống con người thường có những giao tiếp bằng lời nói giữa hai hoặc nhiều người với nhau, người ta gọi là đối thoại, trao đổi, tranh luận ...Ngày bé tôi ở cùng bà ngoại, có bữa ngồi hóng chuyện các cụ đàm đạo với nhau  thấy một cụ nói câu “Ông nói gà , bà nói vịt” tôi nghe lạ và sướng quá ôm bụng cười lăn lộn. Thấy vậy, bà ngoại tôi dỗ cháu đừng cười nữa và bảo:” Câu này mới nghe thì cười đó thôi, càng lớn cháu sẽ càng hiểu và nên ghi nhớ câu này!”.

(Tuổi Trẻ18/05/2012) - Trịnh Công Sơn - Bob Dylan, như trăng và nguyệt? Cái tựa sách thật éo le, vừa ỡm ờ vừa nghiêm chuẩn - "...như trăng và nguyệt?", lẩy theo lời Nguyệt ca của họ Trịnh (từ khi trăng là nguyệt/ từ trăng thôi là nguyệt...), mà điểm nhấn chính là dấu hỏi đầy ý tứ treo như một cái móc câu.

Không hiểu câu nói trên là từ trong dân gian hay ai đó nói mà tớ nghe được, nhưng bản thân tớ thấy nó quá đúng. Đánh cờ là phải có người chầu rìa, làm nhiệm vụ quân sư chỉ trỏ, tán thưởng hay khích bác thì nó mới vui, mới xôm trò, mới cay cú được. Còn nói về cuộc rượu là phải có đông người, thì mới có thể khóc cười với chén tửu, chứ uống một mình (thậm chí là với vài người) thì cũng chẳng khác gì Chí Phèo dạng háng mà nốc rượu với trăng suông, thà đổ vào hang chuột còn hơn. Phỏng các bạn.

Chủ nhật ngày 6 tháng 5, 2012. Lên nhà Vinh cooọc, uống rượu, làm supporter cho hội cờ của K16 toanco. Trong khi các cao thủ đang nghinh chiến trên bàn cờ và sới tá lả (có ăn tiền hẳn hoi nhé), mình và anh Hùng ĐM tranh thủ nói chuyện về blog, và vài thủ thuật Post bài lên Blog. Lan man lại nghĩ, anh Hùng quả là cao thủ, làm chủ hai Blog không phải chuyện dễ. Thế mà lớp mình vẫn còn có bạn dửng dưng với thế giới vi tính này. Nói rõ hơn là không ít bạn còn mù với vi tính. Vậy có nên bàn chuyện xóa mù. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng lại là một chuyện khá nghiêm túc.